1
00:01:57,659 --> 00:01:59,702
Xin chào?

2
00:01:59,787 --> 00:02:01,579
Tên tôi là Deems Taylor,

3
00:02:01,663 --> 00:02:04,832
và đó là nhiệm vụ rất thú vị của tôi
chào đón bạn ở đây

4
00:02:04,917 --> 00:02:07,960
thay mặt cho Walt Disney,
Leopold Stokowski

5
00:02:08,045 --> 00:02:11,631
và tất cả các nghệ sĩ và nhạc sĩ khác
người có tài năng kết hợp

6
00:02:11,715 --> 00:02:16,093
đã tham gia vào việc tạo ra cái này
hình thức giải trí mới, Fantasia.

7
00:02:18,305 --> 00:02:19,972
Những gì bạn sắp thấy

8
00:02:20,057 --> 00:02:22,642
là những thiết kế
và hình ảnh và câu chuyện

9
00:02:22,726 --> 00:02:25,895
âm nhạc đó đã truyền cảm hứng
trong tâm trí và trí tưởng tượng

10
00:02:25,979 --> 00:02:28,439
của một nhóm nghệ sĩ.

11
00:02:28,524 --> 00:02:29,982
Nói cách khác,
những điều này sẽ không xảy ra

12
00:02:30,067 --> 00:02:32,860
những diễn giải
của các nhạc sĩ được đào tạo.

13
00:02:32,945 --> 00:02:35,238
Điều mà tôi nghĩ là tất cả đều tốt.

14
00:02:35,322 --> 00:02:38,699
Bây giờ, có ba loại âm nhạc
trong chương trình Fantasia này.

15
00:02:38,784 --> 00:02:41,744
Đầu tiên là loại kể
một câu chuyện xác định.

16
00:02:41,829 --> 00:02:44,831
Sau đó có loại đó,
trong khi nó không có cốt truyện cụ thể,

17
00:02:44,915 --> 00:02:48,501
vẽ một loạt, ít nhiều,
những hình ảnh nhất định.

18
00:02:48,585 --> 00:02:50,127
Sau đó có loại thứ ba,

19
00:02:50,212 --> 00:02:53,381
âm nhạc tồn tại đơn giản
vì lợi ích riêng của nó.

20
00:02:53,465 --> 00:02:56,509
Bây giờ, số mở ra
chương trình Fantasia của chúng tôi,

21
00:02:56,593 --> 00:03:00,137
Toccata và Fugue,
là âm nhạc thuộc loại thứ ba này,

22
00:03:00,222 --> 00:03:02,515
cái mà chúng tôi gọi là âm nhạc tuyệt đối.

23
00:03:02,599 --> 00:03:07,103
Ngay cả tiêu đề cũng không có ý nghĩa gì ngoài
mô tả hình thức của âm nhạc.

24
00:03:07,187 --> 00:03:11,941
Những gì bạn sẽ thấy trên màn hình là một
hình ảnh của những hình ảnh trừu tượng khác nhau

25
00:03:12,025 --> 00:03:14,026
điều đó có thể lướt qua tâm trí bạn

26
00:03:14,111 --> 00:03:17,697
nếu bạn ngồi trong phòng hòa nhạc
đang nghe nhạc này.

27
00:03:17,781 --> 00:03:20,575
Lúc đầu bạn ít nhiều
có ý thức về dàn nhạc.

28
00:03:20,659 --> 00:03:23,911
Vì vậy, hình ảnh của chúng tôi mở ra
với một loạt ấn tượng

29
00:03:23,996 --> 00:03:25,872
của người chỉ huy và các đấu thủ.

30
00:03:25,956 --> 00:03:29,834
Sau đó âm nhạc bắt đầu gợi ý
những thứ khác theo trí tưởng tượng của bạn.

31
00:03:29,918 --> 00:03:33,588
Chúng có thể, ồ, chỉ là những khối màu sắc.

32
00:03:33,672 --> 00:03:37,091
Hoặc chúng có thể là dạng đám mây
hay những phong cảnh tuyệt vời

33
00:03:37,175 --> 00:03:42,138
hoặc những cái bóng mơ hồ hoặc những vật thể hình học
trôi nổi trong không gian.

34
00:03:43,140 --> 00:03:44,599
Vì vậy bây giờ chúng tôi trình bày

35
00:03:44,683 --> 00:03:48,936
Toccata và Fugue ở D Minor
của Johann Sebastian Bach,

36
00:03:49,021 --> 00:03:52,398
diễn giải bằng hình ảnh
của Walt Disney và các cộng sự của ông,

37
00:03:52,482 --> 00:03:54,942
và trong âm nhạc
của Dàn nhạc Philadelphia

38
00:03:55,027 --> 00:03:58,696
và nhạc trưởng của nó, Leopold Stokowski.

39
00:13:44,240 --> 00:13:48,660
Bạn biết đấy, thật buồn cười là lại sai lầm như thế nào
một nghệ sĩ có thể nói về tác phẩm của chính mình.

40
00:13:48,745 --> 00:13:52,331
Bây giờ, một thành phần của
Tchaikovsky là người mà ông ấy thực sự ghét

41
00:13:52,415 --> 00:13:54,041
là Nutcracker Suite của anh ấy,

42
00:13:54,125 --> 00:13:56,960
cái đó có lẽ là nhất
điều phổ biến mà anh ấy từng viết.

43
00:13:57,045 --> 00:14:00,214
Đó là một chuỗi các điệu nhảy
bước ra từ một vở ballet dài

44
00:14:00,298 --> 00:14:01,548
được gọi là Kẹp Hạt Dẻ

45
00:14:01,633 --> 00:14:04,927
mà anh ấy đã từng sáng tác
cho nhà hát opera St. Petersburg.

46
00:14:05,011 --> 00:14:08,430
Nó không thành công lắm
và ngày nay không ai thực hiện nó,

47
00:14:08,515 --> 00:14:12,142
nhưng tôi khá chắc chắn rằng bạn sẽ nhận ra
âm nhạc của Suite khi bạn nghe nó.

48
00:14:12,227 --> 00:14:15,812
Ngẫu nhiên, bạn sẽ không thấy
bất kỳ chiếc kẹp hạt dẻ nào trên màn hình.

49
00:14:15,897 --> 00:14:18,106
Chẳng còn lại gì
của anh ấy nhưng tiêu đề.

50
00:28:51,188 --> 00:28:55,108
Và bây giờ chúng ta sẽ nghe một đoạn
âm nhạc kể một câu chuyện rất rõ ràng.

51
00:28:55,192 --> 00:28:57,902
Thực tế là trong trường hợp này,
câu chuyện đến đầu tiên

52
00:28:57,986 --> 00:29:01,364
và nhà soạn nhạc đã viết nhạc
để đi với nó.

53
00:29:01,448 --> 00:29:05,493
Đó là một câu chuyện rất cũ,
một cái đã tồn tại gần 2.000 năm.

54
00:29:05,577 --> 00:29:09,080
Truyền thuyết về một thầy phù thủy
người đã có một người học việc.

55
00:29:09,164 --> 00:29:12,417
Anh là một chàng trai trẻ trong sáng,
rất ham học hỏi kinh doanh.

56
00:29:12,501 --> 00:29:15,086
Trên thực tế,
anh ấy hơi quá sáng dạ

57
00:29:15,170 --> 00:29:18,714
bởi vì anh ấy đã bắt đầu luyện tập
một số trò ảo thuật hay nhất của ông chủ

58
00:29:18,799 --> 00:29:21,509
trước khi học cách kiểm soát chúng.

59
00:29:21,593 --> 00:29:24,929
Chẳng hạn, một ngày nào đó,
khi anh ấy được chủ nhân bảo

60
00:29:25,013 --> 00:29:29,058
gánh nước đổ đầy vạc,
anh ấy đã có một ý tưởng tuyệt vời

61
00:29:29,143 --> 00:29:32,770
về việc mang một cây chổi vào cuộc sống
xách nước cho anh ta.

62
00:29:32,855 --> 00:29:35,606
Chà, lúc đầu điều này hoạt động rất tốt.

63
00:29:35,691 --> 00:29:38,943
Tuy nhiên, thật không may,
đã quên công thức kỳ diệu

64
00:29:39,027 --> 00:29:42,280
điều đó sẽ làm cho cây chổi
ngừng gánh nước,

65
00:29:42,364 --> 00:29:45,199
anh ấy nhận thấy mình đã bắt đầu một cái gì đó
anh ấy không thể hoàn thành.

66
00:39:11,099 --> 00:39:14,601
Ông Stokowski. Ông Stokowski.

67
00:39:16,980 --> 00:39:19,898
Xin chúc mừng, thưa ông.

68
00:39:19,983 --> 00:39:22,484
Xin chúc mừng bạn, Mickey.

69
00:39:22,569 --> 00:39:24,403
Trời, cảm ơn.

70
00:39:24,487 --> 00:39:27,740
Ờ, lâu quá. Tôi sẽ gặp bạn.

71
00:39:29,117 --> 00:39:30,617
Tạm biệt.

72
00:39:38,960 --> 00:39:43,005
Khi Igor Stravinsky viết vở ballet của mình,
Nghi thức mùa xuân...

73
00:39:58,271 --> 00:39:59,730
Tôi nhắc lại,

74
00:39:59,814 --> 00:40:03,734
khi Igor Stravinsky viết vở ballet của mình,
Nghi thức mùa xuân,

75
00:40:03,818 --> 00:40:07,154
mục đích của anh ấy là, theo cách nói của anh ấy,
để “thể hiện cuộc sống nguyên thủy”.

76
00:40:07,238 --> 00:40:11,241
Và thế là Walt Disney và đồng nghiệp của ông ấy
các nghệ sĩ đã tin tưởng vào lời nói của anh ấy.

77
00:40:11,326 --> 00:40:14,161
Thay vì trình diễn vở ballet
ở dạng ban đầu của nó,

78
00:40:14,245 --> 00:40:19,041
như một chuỗi các điệu nhảy bộ lạc đơn giản,
họ đã hình dung nó như một cuộc thi,

79
00:40:19,125 --> 00:40:23,087
như câu chuyện về sự tăng trưởng
của sự sống trên Trái Đất.

80
00:40:23,171 --> 00:40:25,506
Và câu chuyện đó,
như bạn sắp thấy,

81
00:40:25,590 --> 00:40:28,008
không phải là sản phẩm
trong trí tưởng tượng của bất kỳ ai.

82
00:40:28,093 --> 00:40:32,179
Đó là một sự tái tạo chính xác một cách lạnh lùng
về những gì khoa học nghĩ đã diễn ra

83
00:40:32,263 --> 00:40:35,557
trong vài tỷ năm đầu tiên
về sự tồn tại của hành tinh này.

84
00:40:35,642 --> 00:40:39,478
Khoa học, không phải nghệ thuật,
đã viết kịch bản của bức tranh này.

85
00:40:39,562 --> 00:40:42,523
Theo khoa học,
những sinh vật sống đầu tiên ở đây

86
00:40:42,607 --> 00:40:44,983
là những sinh vật đơn bào,

87
00:40:45,068 --> 00:40:49,279
những đốm màu nhỏ màu trắng hoặc xanh
không có gì đặc biệt

88
00:40:49,364 --> 00:40:51,698
sống dưới nước.

89
00:40:51,783 --> 00:40:54,368
Và rồi, khi thời đại trôi qua,
các đại dương bắt đầu tràn ngập

90
00:40:54,452 --> 00:40:56,662
với đủ loại sinh vật biển.

91
00:40:56,746 --> 00:40:59,790
Cuối cùng, sau khoảng một tỷ năm,

92
00:40:59,874 --> 00:41:02,626
một số loài cá, tham vọng hơn
hơn phần còn lại,

93
00:41:02,710 --> 00:41:06,672
bò lên đất liền và trở thành
loài lưỡng cư đầu tiên.

94
00:41:06,756 --> 00:41:09,883
Và sau đó,
vài trăm triệu năm trước,

95
00:41:09,968 --> 00:41:14,096
thiên nhiên đã đi theo một hướng khác
và tạo ra những con khủng long.

96
00:41:14,180 --> 00:41:17,141
Bây giờ, cái tên "khủng long"
bắt nguồn từ hai từ Hy Lạp

97
00:41:17,225 --> 00:41:19,268
có nghĩa là "thằn lằn khủng khiếp."

98
00:41:19,352 --> 00:41:21,478
Và họ chắc chắn là tất cả những điều đó.

99
00:41:21,563 --> 00:41:23,772
Chúng có đủ hình dạng và kích cỡ,

100
00:41:23,857 --> 00:41:27,484
từ những nỗi kinh hoàng nho nhỏ
có kích thước bằng một con gà

101
00:41:27,569 --> 00:41:30,737
đến những cơn ác mộng nặng hàng trăm tấn.

102
00:41:30,822 --> 00:41:32,906
Chúng không sáng sủa lắm.

103
00:41:32,991 --> 00:41:35,784
Ngay cả lớn nhất trong số họ
chỉ có bộ não của một con chim bồ câu.

104
00:41:35,869 --> 00:41:39,329
Họ sống trong không khí và nước
cũng như trên đất liền.

105
00:41:39,414 --> 00:41:41,582
Theo quy định, họ là người ăn chay,

106
00:41:41,666 --> 00:41:44,334
khá đáng yêu
và dễ hòa đồng.

107
00:41:44,419 --> 00:41:48,005
Tuy nhiên, có những kẻ bắt nạt
và bọn xã hội đen trong số đó.

108
00:41:48,089 --> 00:41:51,508
Điều tồi tệ nhất trong số đó,
một kẻ vũ phu tên là tyrannosaurus rex,

109
00:41:51,593 --> 00:41:55,387
có lẽ là kẻ giết người hèn hạ nhất
đã từng lang thang trên Trái đất.

110
00:41:56,264 --> 00:42:00,601
Khủng long là chúa tể của sự sáng tạo
trong khoảng 200 triệu năm.

111
00:42:00,685 --> 00:42:04,354
Và sau đó... Ồ,
chúng tôi không biết chính xác những gì đã xảy ra.

112
00:42:04,439 --> 00:42:08,442
Một số nhà khoa học cho rằng
hạn hán và động đất lớn

113
00:42:08,526 --> 00:42:11,862
biến cả thế giới
vào một cái thùng rác khổng lồ.

114
00:42:11,946 --> 00:42:15,782
Trong mọi trường hợp,
những con khủng long đã bị xóa sổ.

115
00:42:15,867 --> 00:42:17,826
Đó là nơi câu chuyện của chúng tôi kết thúc.

116
00:42:17,911 --> 00:42:21,538
Nơi nó bắt đầu là vào một thời điểm
xa vô tận,

117
00:42:21,623 --> 00:42:23,707
khi không có sự sống nào trên Trái đất.

118
00:42:23,791 --> 00:42:25,542
Chẳng có gì ngoài những đám mây hơi nước,

119
00:42:25,627 --> 00:42:29,213
biển sôi và núi lửa phun trào.

120
00:42:29,297 --> 00:42:33,258
Vì vậy bây giờ,
tưởng tượng mình đang ở ngoài không gian

121
00:42:33,343 --> 00:42:35,844
hàng tỷ tỷ năm trước,

122
00:42:35,929 --> 00:42:39,306
nhìn xuống sự cô đơn này,
hành tinh nhỏ bị dày vò,

123
00:42:39,390 --> 00:42:42,351
quay qua
một biển trống rỗng của hư vô.

124
01:05:27,048 --> 01:05:29,925
Và bây giờ chúng ta sẽ có
tạm dừng 15 phút.

125
01:08:48,666 --> 01:08:51,043
Trước khi chúng ta đi vào
nửa sau của chương trình,

126
01:08:51,127 --> 01:08:53,587
Tôi muốn giới thiệu ai đó với bạn,

127
01:08:53,671 --> 01:08:56,632
ai đó rất quan trọng
tới Fantasia.

128
01:08:56,716 --> 01:08:59,051
Anh ấy rất nhút nhát và rất rụt rè.

129
01:08:59,135 --> 01:09:02,679
Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua anh ấy
một ngày ở xưởng phim Disney.

130
01:09:02,764 --> 01:09:04,681
Nhưng khi làm vậy, tôi chợt nhận ra

131
01:09:04,766 --> 01:09:08,393
rằng đây không chỉ là một điều không thể thiếu
thành viên của tổ chức,

132
01:09:08,478 --> 01:09:12,147
nhưng một nhân vật màn ảnh có
có thể không có ai ở quanh đây

133
01:09:12,232 --> 01:09:13,524
đã từng để ý.

134
01:09:13,608 --> 01:09:17,694
Và vì vậy tôi rất vui khi có
cơ hội này để giới thiệu với bạn

135
01:09:17,779 --> 01:09:19,738
nhạc phim.

136
01:09:20,990 --> 01:09:22,491
Được rồi. Cố lên.

137
01:09:22,575 --> 01:09:24,952
Không sao đâu. Đừng rụt rè.

138
01:09:27,747 --> 01:09:29,456
Nhạc phim Atta.

139
01:09:29,541 --> 01:09:32,042
Bây giờ, nhìn anh ấy, tôi phát hiện ra
rằng mọi âm thanh đẹp đẽ

140
01:09:32,126 --> 01:09:35,045
cũng tạo ra
một bức tranh đẹp không kém.

141
01:09:35,129 --> 01:09:38,924
Bây giờ, nhìn này. Liệu nhạc phim
vui lòng tạo ra một âm thanh?

142
01:09:39,801 --> 01:09:43,428
Tiếp đi, đừng lo lắng.
Hãy tiếp tục. Bất kỳ âm thanh.

143
01:09:46,057 --> 01:09:49,643
Ừm, điều đó không hoàn toàn
những gì tôi đã nghĩ trong đầu.

144
01:09:50,937 --> 01:09:53,605
Giả sử chúng ta nghe và nhìn thấy đàn hạc.

145
01:10:13,835 --> 01:10:18,005
Bây giờ, một trong những dây, chẳng hạn như đàn violin.

146
01:10:39,402 --> 01:10:43,155
Và bây giờ... bây giờ, một trong những cơn gió rừng,
một cây sáo.

147
01:10:49,412 --> 01:10:51,079
Rất đẹp.

148
01:10:51,164 --> 01:10:54,291
Bây giờ chúng ta hãy có một nhạc cụ bằng đồng,
kèn.

149
01:11:11,684 --> 01:11:16,021
Được rồi. Bây giờ thì sao
một nhạc cụ trầm, bassoon?

150
01:11:26,574 --> 01:11:30,160
Đi tiếp. Đi tiếp.
Bỏ chiếc giày kia xuống được không?

151
01:11:35,583 --> 01:11:39,378
Bây giờ để kết thúc, giả sử chúng ta thấy
một số nhạc cụ gõ,

152
01:11:39,462 --> 01:11:41,505
bắt đầu bằng trống trầm.

153
01:12:07,573 --> 01:12:09,741
Cảm ơn rất nhiều, ông già.

154
01:12:15,707 --> 01:12:18,709
Bản giao hưởng mà Beethoven
gọi là Mục Vụ,

155
01:12:18,793 --> 01:12:22,337
phần thứ sáu của anh ấy, là một trong số ít phần
về âm nhạc anh từng viết

156
01:12:22,422 --> 01:12:24,673
điều đó nói lên điều gì đó
giống như một câu chuyện xác định.

157
01:12:24,757 --> 01:12:27,676
Ông là một người yêu thiên nhiên tuyệt vời,
và trong bản giao hưởng này,

158
01:12:27,760 --> 01:12:30,846
anh ấy vẽ một bức tranh âm nhạc
trong một ngày ở quê hương.

159
01:12:30,930 --> 01:12:32,931
Bây giờ, tất nhiên,
đất nước mà Beethoven miêu tả

160
01:12:33,016 --> 01:12:35,684
là vùng nông thôn
mà anh ấy đã quen thuộc.

161
01:12:35,768 --> 01:12:38,520
Nhưng âm nhạc của anh ấy bao trùm
một lĩnh vực rộng hơn thế nhiều,

162
01:12:38,604 --> 01:12:42,566
vì vậy Walt Disney đã đưa ra Mục vụ
Bản giao hưởng một bối cảnh thần thoại.

163
01:12:42,650 --> 01:12:47,070
Và khung cảnh đó là của đỉnh Olympus,
nơi ở của các vị thần.

164
01:12:47,155 --> 01:12:50,532
Và ở đây, trước hết,
chúng tôi gặp một nhóm sinh vật tuyệt vời

165
01:12:50,616 --> 01:12:52,451
của cánh đồng và rừng,

166
01:12:52,535 --> 01:12:56,538
kỳ lân, thần nông,
Pegasus, con ngựa bay,

167
01:12:56,622 --> 01:12:59,291
và cả gia đình anh ấy,
nhân mã,

168
01:12:59,375 --> 01:13:03,795
những sinh vật kỳ lạ đó
đó là nửa người nửa ngựa.

169
01:13:03,880 --> 01:13:06,882
Và bạn gái của họ,
các nhân mã.

170
01:13:06,966 --> 01:13:10,177
Sau này, chúng tôi gặp lại người bạn cũ của mình,
Bacchus, thần rượu vang,

171
01:13:10,261 --> 01:13:12,387
chủ trì một bacchanal.

172
01:13:12,472 --> 01:13:14,347
Bữa tiệc bị gián đoạn bởi một cơn bão.

173
01:13:14,432 --> 01:13:17,100
Và bây giờ, chúng ta thấy Vulcan
rèn sấm sét

174
01:13:17,185 --> 01:13:20,145
và giao chúng cho
vua của tất cả các vị thần, Zeus,

175
01:13:20,229 --> 01:13:22,397
người chơi phi tiêu với họ.

176
01:13:22,482 --> 01:13:26,234
Khi cơn bão tan đi, chúng ta thấy Iris,
nữ thần cầu vồng.

177
01:13:26,319 --> 01:13:30,155
Và Apollo, đang lái xe
cỗ xe mặt trời của anh ấy băng qua bầu trời.

178
01:13:30,239 --> 01:13:32,199
Và sau đó là Morpheus, thần ngủ,

179
01:13:32,283 --> 01:13:34,951
bao gồm tất cả mọi thứ
với chiếc áo choàng đêm của mình,

180
01:13:35,036 --> 01:13:37,996
trong vai Diana, sử dụng trăng non làm cây cung,

181
01:13:38,081 --> 01:13:42,501
bắn một mũi tên lửa
làm lấp lánh bầu trời với những ngôi sao.

182
01:36:12,725 --> 01:36:16,812
Bây giờ chúng ta sẽ làm một trong những việc nhất
vở ballet nổi tiếng và phổ biến từng được viết,

183
01:36:16,896 --> 01:36:20,441
Vũ điệu của giờ
từ vở opera La Gioconda của Ponchielli.

184
01:36:20,525 --> 01:36:23,193
Đó là một cuộc thi của các giờ trong ngày.

185
01:36:23,278 --> 01:36:26,447
Đầu tiên chúng ta thấy một nhóm
của các vũ công trong trang phục

186
01:36:26,531 --> 01:36:28,824
để gợi lên ánh sáng tinh tế của bình minh.

187
01:36:28,908 --> 01:36:30,367
Sau đó nhóm thứ hai bước vào

188
01:36:30,452 --> 01:36:33,537
ăn mặc để đại diện
ánh sáng rực rỡ của buổi trưa.

189
01:36:33,621 --> 01:36:36,331
Khi những người này rút lui, nhóm thứ ba bước vào

190
01:36:36,416 --> 01:36:40,878
trong trang phục gợi ý
những giai điệu tinh tế của buổi tối sớm.

191
01:36:40,962 --> 01:36:45,549
Sau đó là nhóm cuối cùng, tất cả đều mặc đồ đen,
những giờ phút u ám của đêm.

192
01:36:45,633 --> 01:36:48,302
Đột nhiên, dàn nhạc
bùng nổ vào một đêm chung kết rực rỡ

193
01:36:48,386 --> 01:36:53,140
trong đó những giờ tối tăm
bị vượt qua bởi những giờ ánh sáng.

194
01:36:53,224 --> 01:36:57,019
Tất cả điều này diễn ra trong đại sảnh
với khu vườn bên ngoài,

195
01:36:57,103 --> 01:37:00,772
của cung điện Công tước Alvise,
một quý tộc Venice.

196
01:49:23,974 --> 01:49:26,434
Con số cuối cùng trong chương trình Fantasia của chúng tôi

197
01:49:26,518 --> 01:49:29,562
là sự kết hợp của hai phần
của âm nhạc hoàn toàn khác biệt

198
01:49:29,647 --> 01:49:34,234
trong xây dựng và tâm trạng
rằng họ đã bắt đầu nhau một cách hoàn hảo.

199
01:49:34,318 --> 01:49:36,736
Đầu tiên là Đêm trên núi Hói,

200
01:49:36,820 --> 01:49:40,907
bởi một trong những nhà soạn nhạc vĩ đại nhất nước Nga,
Mussorgsky khiêm tốn.

201
01:49:40,991 --> 01:49:45,078
Thứ hai là của Franz Schubert
Ave Maria nổi tiếng thế giới.

202
01:49:45,162 --> 01:49:47,956
Về mặt âm nhạc và kịch tính,
chúng tôi có ở đây một bức ảnh

203
01:49:48,040 --> 01:49:50,583
của cuộc đấu tranh
giữa cái trần tục và cái thiêng liêng.

204
01:49:50,668 --> 01:49:53,419
Núi Hói, theo truyền thống,

205
01:49:53,504 --> 01:49:56,756
là nơi tụ tập
của Satan và những kẻ theo hắn.

206
01:49:56,840 --> 01:50:00,802
Ở đây vào Đêm Walpurgis, tức là
tương đương với Halloween của chúng ta,

207
01:50:00,886 --> 01:50:04,722
các sinh vật xấu xa tụ tập
để tôn thờ chủ nhân của họ.

208
01:50:04,807 --> 01:50:07,433
Dưới sự phù phép của anh, họ nhảy múa điên cuồng

209
01:50:07,518 --> 01:50:10,311
cho đến khi bình minh ló rạng
và tiếng chuông nhà thờ

210
01:50:10,396 --> 01:50:15,275
gửi đội quân địa ngục quay trở lại
vào nơi ở tối tăm của chúng.

211
01:50:15,359 --> 01:50:18,861
Và sau đó chúng ta nghe thấy Ave Maria,
với thông điệp về chiến thắng

212
01:50:18,946 --> 01:50:23,032
của hy vọng và cuộc sống vượt qua quyền lực
của sự tuyệt vọng và cái chết.


